Sign up

NGỠ NGÀNG

Published on 13:05, 04/12,2010

                               


                           NGỠ NGÀNG

           Ngỡ ngàng, như  tỉnh, như say,
Tình trong men rượu, đắng căy nghẹn ngào.
            Kiếp nào mình đã gặp nhau?
Để duyên kiếp trước, kiếp sau muộn màng.
            Ngỡ ngàng, chiều lại ngỡ ngàng,
Trăm năm tình vẫn ngỡ ngàng trăm năm.
 

                                                                                                 16/ 11/ 2004
                                                                                                   
Lý Huynh


HAI LẦN HẸN

Published on 13:58, 03/19,2010

 





                                                           HAI LẦN HẸN

                                                Tôi lặng lẽ,

                                                Chờ em, trong sân vắng.

                                                Nhặc phượng hồng,

                                                Tôi dệt mộng yêu đương.

                                                Vui bên nhau,

                                                Chim nhỏ ngắm sân trường.

                                                Cành phượng vĩ,

                                                Tỏa dài trong bóng nắng.

                                                Và em đến,

                                                Thướt tha tà áo trắng,

                                                Môi mĩm cười,

                                                Duyên dáng, ngập hồn tôi.

                                                Tôi ngập ngừng,

                                                Cài phượng khi em ngồi.

                                                Em lặng lẽ,

                                                Đễ, tôi nhìn, tôi ngắm.

                                                          o0o

                                                Rồi chiều nay,

                                                Một chiều, em khoâng đến.

                                                Phượng buồn, sẽ

                                                Trơ trọi, ước sương đêm.

                                                Nắng không hanh,

                                                Không vàng thắm, bên thềm.

                                                Em không đến,

                                                Vậy là em không đến?

                                                Tôi lặng lẽ,

                                                Với những chiều lặng lẽ,

                                                Đễ chờ em,

                                                Trong sân vắng, cô đơn.

                                                Còn đâu nữa,

                                                Những giây phút giận hờn.

                                                Thế gian buồn,

                                                Một cõi lòng, sắc se.


                                                              
09/ 07/ 1995

                                                                 Lý Huynh


ĐÔI DÒNG SUY NGHỈ KHI ĐỌC "ĐỘC TỬU ĐÊM XUÂN"

Published on 13:55, 03/19,2010

 

ĐỘC TỬU ĐÊM XUÂN

Canh một. Ly đầy cho ta

Nếm trong men ấy phôi pha bao điều.

Trắng tay vì giọt rượu yêu

Đêm nay sãi một cánh diều chờ xuân.


Canh hai. Ly nữa chúc mừng

Đưa ta sang bến ngũ tuần lâm li...

Rượu ngâm hết tuổi xuân thì

Mình ta uống cạn có chi muộn phiền.


Canh ba. Giọt rượu thuyền duyên

Cố nhân trắng đáy ưu phiền từng canh.

Vòng đời úp ngửa, chòng chành

Như vừa lai kiếp. Đã đành phận ta.

...

Canh năm. Ta khóc oa oa

Biết mình tỉnh giấc trời đà sang xuân ...

                         Canh Dần 2010

 Trần Thế Vinh

&&&&

ĐÔI DÒNG SUY NGHỈ KHI ĐỌC "ĐỘC TỬU ĐÊM XUÂN"

          Lướt qua "Độc tửu đêm xuân" ta thấy tác giả đã mượn thể thơ lục bát, lấy tiêt tấu nhịp điệu, nhẹ nhàng, trầm lắng, đều đều để diễn tả các trạng thái "Tỉnh" và "Say".

          Đêm Xuân, còn gì bằng khi một mình ngồi bên ly rượi. Nhắp từng ngụm, Để cho men say ngấm dần, và tâm hồn bắt đầu lân lân. Với cảm giác lân lân ấy, quá khứ, dĩ vãng như từ từ hiện về. Tác giả vẫn ý thức được mình và nhận diện rõ về cuộc đời. "Nếm trong men ấy phôi pha bao điều". Với cặp từ " Phôi pha" Tác giả đã cho ta thấy sự chiêm nghiệm, sự hồi tưởng về quá khứ của tác giả. Phải chăng trong quá khứ, tác giả đã từng " Trắng tay"? Và sự " Trắng tay " này là nền tảng, là cơ sở để tác giả xin làm " Cánh Diều Chờ Xuân".

Một năm bắt đầu từ mùa xuân. Xuân là khởi điểm của sự bắt đầu. Tác giả khao khát, chờ đợi sự chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Tác giả mong đợi Xuân về như đang chờ đợi một cái gì đó mới mẽ sẽ sớm về với tác giả.

          Mặc dù đã bước qua canh 2 nhưng tác giả vẫn tỉnh. Tác giả vẫn còn ý thức được rất rõ về chính mình: "Đưa ta sang bến ngũ tuần lâm ly". Tác giả biết rằng tác giả bước sang " ngũ tuần" là bước vào ngưỡng cửa xế chiều. Mà tác giả vẫn "Hiên ngang" đón nhận: " Có chi muộn phiền".

          Và. Cái cần đến, đã đến! "Say" đã đến. Nếu như ở cách 1 men đã làm cho tác giả hoài niệm về cuộc đời là " Phôi pha" thì sang cách 3, men đã làm cho tác giả nhìn đời ra vẽ " úp ngữa", "Chòng chành". Nếu như ở cách 1 rượu làm cho tác giả " Trắng tay" Thì ở cách 3, rượu đã làm cho tác giả " Trắng đáy". "Say", nhưng ta thấy tác giả có sự nhận thức rất rõ. Khi nhận thức về cuộc đời thì từ " Phôi pha" chuyển sang " Chònh chành"; Còn khi nhận thức về chính mình thì từ " Trắng tay" chuyển sang " Trắng đáy". Dù ở phương diện nào thì sự nhận thức đó vẫn tăng dần có cấp độ một cách có ý thức. Cuộc đời là vô thường. Nên cuộc đời " Phôi pha", " Chòng chành" là tất yếu! Khả năng con người có hạn. Nên Tác giả " Trắng Tay" rồi đến "Trắng đáy" là điều dĩ nhiên! Không thể cưởng lại được bởi quy luật ấy. Điều quan trọng ở chổ là phải biết chấp nhận đúng nơi, đúng lúc " Đã đành phận ta" để rồi tiếp tục vươn lên.

          Với ba chấm lửng ta tưởng chừng như Tác giả không nói gì. Về trạng thái sinh lý thì là sự biểu thị cho cơn say thứ hai. Nhưng về trạng thái tâm lý thì đó là một nốt lặng, một điểm dừng, một khoảng thời gian, không gian trầm lắng để chiêm nghiệm, để suy ngẩm về đời, về mình. Cuộc đời lắm lúc cũng rất cần những khoảng lặng như vậy.

          Nhưng không, khoảng lặng ấy không phải là sự chấm dứt. Thời gian, không gian yên tỉnh ấy bổng cất lên tiếng "oa oa" của Tác giả. Khóc chăng? Tại sao tác giả khóc và sao tác giả không khóc " Hu Hu" mà là "oa oa"? với âm "u" trong " Hu Hu" là nguyên âm khép, môi sẽ làm cản trở luồng hơi tống ra. Còn "a" trong "oa oa" là nguyên âm mở đã giúp cho luồng hơi được tống ra bên ngoài một cách trọn vẹn. Phải chảng tác giả không muốn giữ lại những gì " Phôi pha", " chòng chành" trong quá khứ? Phải chăng tác giả muốn " Mở" hết, "tống" hết những gì "muộn phiền", để rồi đón nhận những gì đẹp đẽ, mới mẽ của năm mới?

          " Oa oa" là tiếng khóc bản năng của em bé mới cất tiếng chào đời. Phải chăng Đầu Xuân tác giả mượn " Cách" khóc của em bé để gửi gắm bao điều mong mỏi, bao ước mơ tươi đẹp vào năm mới? Thay vì phải khóc "Hu Hu".

          Thế là sau cơn "say" tác giả đã "tỉnh". Lần " Tỉnh" này dường như tác giả " Tươi tỉnh" hơn lần " tỉnh" trước, " khóc hỗ người, cười ra nước mắt", Tác giả mượn tiếng khóc của em bé để biểu thị nụ cười đầu Xuân cho mình. Vâng, Tác giả đã cười như Xuân tươi đẹp đã về.

          Như vậy, Ta thấy đầu cơn "say" và cuối cơn "say", tác giả điều "Tỉnh" nhưng mỗi trạng thái "tỉnh" đều có sự khác nhau. Đầu cơn "say", tác giả "tỉnh" nhưng "tỉnh" trong mỏi mệt, phân vân ưu phiền. Còn trạng thái "tỉnh" sau cơn "say" lại khác. " Tỉnh giấc" tác giả đã bậc khóc "oa oa" một cách ngây thơ, thoải mái như chưa bao giờ trải qua chán chường mỏi mệt. Như chưa bao giờ có sự ưu hoài, buồn bả. Đó là sự thay đổi, sự thăng hoa của " Tỉnh" sau cơn "say". Đó là sự " lai kiếp" chuyển đổi theo hướng tinh tấn hơn, sáng sủa hơn.

          "Say" để "tỉnh" và "tỉnh" để rồi "mới hơn", "đẹp hơn". Vậy phải chăng "say" nhưng không "mê"? Trong "say" đã có "tỉnh" rồi. Ôi! say như vậy thật đáng để mà say!!!
                                              Tri Tôn, ngày 18 tháng 02 năm 2010

                                                                    Lý Huynh


TỨC DỤP HỒI SINH

Published on 09:29, 03/03,2010

 

                    

                      
Ngày ấy về đây, ôi xác xơ,
Cây cỏ lơ thơ, sắc úa mờ.

Núi lỡ, đất trôi, phơi bờ mới,

Đồi hoang núi trọc, đất trơ trơ.

                     o0o

Lặng lẽ trên vai đôi gánh  nặng,
Em gái Khơ - Me, khập khễnh về.

Liều tranh leo lét, người đâu vắng,

Đời hoang vắng, kiếp sớng nặng nề.

                     o0o
Điệp khúc thời gian, lặng lẽ trôi.

Mấy chục năm đau, đã lâu rồi.

Nay về Tức Dụp, hồi sinh mới,

Niềm vui phơi phới, mới nhân đôi.

                      o0o

Đồi hoang nay phủ, màu xanh thẳm.

Đất thở, luồng hơi ấm lạ lùng.

Cho cây trĩu quả, hoa sắc thắm,

Ngọt ngào hương vị, lộc đầu năm.

                       o0o

Đường về phum sóc, của chiều nay,

Hương hoa ngan ngát, thoảng, ngất ngây.

Âm vang nhịp điệu, lời em hát,

Hạnh phúc trào dâng, ngày nối ngày.

                                       15/ 08/ 2008

              Lý Huynh


ĐIỆP KHÚC ĐÊM XUÂN

Published on 08:30, 02/28,2010

 




                        Phút giây trời đất giao hòa,

               Thoảng đưa trong gió, mượt mà hơi sương.

                        Bổng trầm, khúc hát sâm thương,

              Mà nghe đau đáu, đoạn trường, tương tư.

                        
                        Men căy, uống mấy cho vừa,

              Phải chăng, xuân cũ, năm xưa, lại về !?
                                                      Xuân 2010
                                                       Lý Huynh


MƠ MỘNG!

Published on 08:41, 02/11,2010




Mơ mộng, mộng mơ, mộng mơ mộng.

Mơ mộng, mộng mơ, mộng mơ màng!

Nhà vắng, âm u, vắng vẫn vắng,

Không người, không bóng, không vẫn không.

Ôm gối tựa cửa, chờ vô vọng,

Chỉ thấy không gian, trống lạnh lùng!

Bao giờ hết lạnh, không gian ấm,

Nơi này mòn mõi, tiêu mạng vong!  
                                  15-09-2009 
                                    Lý Huynh 


CHIỀU MƯA

Published on 08:26, 02/08,2010







Chiều nay trời đỗ cơn mưa,
Sao nghe sống dậy, như vừa hôm qua. 
Hạt nào rơi ở hồn ta,
Hạt nào như đã phôi phôi pha cõi lòng.
Hạt nào mang lại chiều đông,
Hạt nào rơi ở trong lòng người đi.
Hạt nào ngưng đọng bờ mi,
Ta nghe nghèn nghẹn nói gì chiều mưa!

               Long xuyên 17-06-97
            Lý Huynh


CHÀO BẠN HỮU GẦN XA...Bài thơ RÂU của Lý Huynh

Published on 05:55, 12/12,2009

RÂU...

Tặng Trái tim đỏ

Râu anh không phải để sờ,

Râu anh, dùng để, ởm ờ, má em.

Râu anh không phải, để xem,

Để chờ duyên muộn, với em trọn đời.


Em buồn, râu anh rả rời.

Em vui hớn hở, râu cười lòng anh.

Bao giờ bướm đậu, nhánh chanh,

Râu anh, rồi lại cùng anh, ởm ờ .

 


Chúc mừng bạn!

Published on 12:56, 12/07,2009

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này, có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging